Duy Vũ
[ChanhKien.org]
Những gì thế nhân biết về sự sụp đổ của thành Pompeii là núi lửa Vesuvius phun trào đã nhấn chìm thành phố. Khi hậu thế nghiên cứu nguyên nhân dẫn đến sự diệt vong của thành Pompeii, rất nhiều kiến giải đều cho rằng: Thực chất thành Pompeii bị hủy diệt là do đạo đức suy đồi. Trong lúc đả tọa, tôi đã nhìn thấy cảnh tượng thành Pompeii bị hủy diệt, hơn nữa còn biết được nguyên nhân.
Trong khi đả toạ, tôi nhìn thấy một ngọn núi màu lửa, giống như than cháy, có rất nhiều người bị trói lại với nhau thành từng hàng, ít thì hai người, nhiều thì mười người, họ đứng dày đặc khắp ngọn núi, số lượng người từ đỉnh núi đến chân núi quả thực nhiều đến tráng quan. Đột nhiên ngọn núi nổ tung giống như bị châm ngòi nổ, các mảnh vỡ văng ra tung tóe, hết thảy những người này đều bị nổ tan xác, thiêu thành tro tàn. Vào khoảnh khắc ngọn núi nổ tung, tôi nhìn thấy một con rồng lửa dưới chân núi, nó phun ra một quả cầu lửa, ngọn lửa phừng phừng bốc lên cao, toàn bộ ngọn núi nổ tung, bày ra cảnh tượng bi thảm.
Những gì tôi nhìn thấy chính là cảnh tượng núi lửa Vesuvius phun trào, cụ thể là như thế này: Thiên sứ cầm trong tay một ngọn cờ rực lửa, phía trên bốc lên một ngọn lửa đang cháy, thiên sứ cấp tốc bay xuống hạ giới. Hỏa Thần cúi đầu tiếp nhận lá cờ lửa, Hỏa Thần phất lá cờ, từ trong lá cờ bay ra một con rồng lửa, rồng lửa phân thân và chín con rồng lửa xuất hiện; Hỏa Thần phất cờ lửa một lần nữa, chín con rồng lửa biến mất vào chân núi; Hỏa Thần phất cờ lửa lần thứ ba, rồng lửa phun ra những quả cầu lửa, ngọn lửa bốc lên, thân núi nổ tung và núi lửa phun trào. Tôi nhìn thấy các vị Thần Tiên trên mặt đất, Sơn Thần, Hỏa Thần, Hải Thần, Thổ Địa Thần,… đều đã chứng kiến cảnh tượng núi lửa phun trào. Trên thiên giới, tầng tầng chúng Thần đều đang chăm chú quan sát đại sự phát sinh tại nhân gian lần này.
Trong thâm tâm tôi minh bạch rằng: Núi lửa Vesuvius phun trào và Pompeii bị hủy diệt là an bài của Thần. Những người bị trói thành hàng là những người phải chết của từng nhà từng hộ. Trong lịch sử, các nhà nghiên cứu Cơ đốc giáo hậu thế tin rằng sự diệt vong của thành Pompeii là do 7 tội lỗi: Bạo lực, tra tấn, tham lam, tham ăn, kiêu ngạo, túng dục và cậy tài, những tội lỗi này đã dẫn đến sự trừng phạt của Thượng Đế.
Tôi thấy Pompeii đã tự chiêu mời sự trừng phạt của thiên thượng, thượng giới định tội Pompeii bằng hai chữ “phi nhân” (không phải người). Phía sau hai chữ “phi nhân”, Thần Tiên đã liệt kê những tội ác của người dân Pompeii: một là dùng thủ đoạn tàn nhẫn bức hại tín đồ Cơ đốc; hai là dâm loạn; ba là hiếu sát; bốn là điên cuồng ngạo mạn; năm là xa hoa hoang phí; sáu là bại hoại nhân luân; bảy là phản bội các lời răn của Thần;…
Núi lửa Vesuvius phun trào nhấn chìm thành phố Pompeii là hình phạt của Thiên thượng, do chính tội lỗi của người dân Pompeii chiêu mời đến, Thần không cho phép tồn tại trên đời những kẻ khoác bộ da người nhưng đi ngược lại hành vi của con người.
Khi viết bài này, tôi biết mình đã từng là một thầy tế trong đền thờ của Pompeii, ngôi đền này thờ thần Jupiter. Người dân Pompeii đã từng có tín ngưỡng đa thần. Thuận theo thời gian trôi qua, cùng với sự bại hoại của nhân loại, Pompeii mất đi chính tín vào Thần. Người Pompeii lúc đó đã không còn tin vào chỉ dụ của Thần nữa. Khi người ta qua lại trên đường, tôi nhìn thấy những vật chất màu đen từ thân thể họ rơi xuống đất, những vật chất này tích tụ ngày qua ngày khiến thành Pompeii dường như bị bao phủ bên trong lớp sương mù màu đen, con người quả thực đã đến mức nghiệp lực cuồn cuộn.
Những kẻ quyền quý thân đầy mùi rượu thường đến đền hỏi tôi: “Thần dụ đã nói với ông điều gì?” Tôi cho họ biết những gì Thần dụ nói: “Con dân của Thần đã làm trái giáo huấn của Thần và sẽ chiêu mời đại nạn đến.” Họ không tin Thần dụ mà tôi thuật lại, còn cười nhạo tôi. Không lâu sau, họ lại đến hỏi tôi, tôi lại nói với họ một lần nữa, Thần dụ nói: “Sẽ xảy ra động đất.” Họ không những không tin Thần dụ, ngược lại còn hạ độc khiến tôi bị câm.
Đôi mắt tôi càng trở nên sáng rõ, tôi có thể nhìn thấy tội lỗi xảy ra bên trong các dinh thự hay những góc khuất được giấu kín trong thành.
Tôi đã thấy một tội ác: Một kẻ quyền thế xâm hại vợ của nô bộc, nô bộc sát hại chính vợ mình, sau khi nô bộc bị chủ nhân đánh chết và quăng xác xuống biển, chủ nhân tiếp tục vươn nanh quỷ tội lỗi tới con gái 7 tuổi của nô bộc để thỏa mãn dục vọng bản thân.
Tôi thấy những người đàn ông và phụ nữ trẻ ở với nhau, phóng túng và dâm loạn; còn có đủ loại hiện tượng loạn luân xảy ra một cách vô đạo đức giữa cha và con gái, giữa anh chị em ruột, giữa chị dâu và em chồng, còn có những hiện tượng đồi bại như đồng tính luyến ái và lạm dụng ma túy. Tôi thường vắt tay lên trán, không muốn nhìn thấy tội lỗi của con người. Nhưng Thần dụ đã nói với tôi rằng: Tôi là nhân chứng, là nhân chứng cho những tội lỗi này của con người.
Tôi cầm bút viết lại từng dòng từng dòng Thần dụ: Tín đồ Cơ Đốc sẽ bị bức hại; những kẻ bức hại tín đồ Cơ Đốc phải đọa địa ngục; con người sẽ chết trong một trận ôn dịch khủng khiếp, đế quốc sẽ bị hủy diệt,v.v… Người ta không những không tin Thần dụ, còn cười nhạo Thần dụ và chế giễu tôi. Thần dụ cuối cùng mà tôi viết là: “Vì những tội ác của con người, Thần sẽ dùng lửa thiêu hủy Pompeii.” Tôi dặn một thị giả nhỏ trong đền rằng sau khi tôi chết hãy hỏa táng tôi rồi mau chóng rời khỏi thành phố này. Còn những người khác, họ đã trở nên hư hỏng, sa đọa và biến thành nô lệ của dục vọng, họ từ lâu đã có tên dưới địa ngục rồi. (Dưới địa ngục, tôi nhìn thấy Diêm Vương đang lật một cuốn sổ tử thần màu đen, bên trong viết chi chít những tên người.)
Khi con người đã mất đi chính tín vào Thần, đã đánh mất mọi chuẩn mực đạo đức; khi ham muốn vật chất lan tràn, và kiêu ngạo, xa xỉ, hoang dâm vô độ trở nên thịnh hành; khi con người không còn tin rằng bên trên đạo đức còn có Pháp tắc của trời đất; khi những điều tự răn của tín đồ Cơ Đốc bị người dân Pompeii cười nhạo; khi con người và dã thú đánh giết lẫn nhau, con thú đói xé xác và ngốn ngấu thân thể của những đấu sĩ hay những tín đồ Cơ Đốc, lại có thể khiến người dân Pompeii hò hét điên cuồng và phấn khích; khi sắc tình dâm ô và bạo lực đẫm máu đã thẩm thấu vào mọi phương diện của Pompeii; khi mặt đất nơi đấu trường đã nhuốm đầy màu máu; khi Thần đã chán ghét đến cực điểm thành phố tội lỗi này, thì đã đến lúc Pompeii cần phải biến mất khỏi tầm mắt của Thần.
Có người nói rằng chính ngọn lửa dục vọng của người Pompeii đã châm ngòi đánh thức núi lửa Vesuvius khỏi giấc ngủ ngàn năm. Tôi nói: Người Pompeii đã hoàn toàn mất hết chính tín vào Thần! Họ chỉ biết hưởng thụ vật chất và phóng túng dục vọng, khi đã hoàn toàn không còn lý trí và đạo đức ước thúc thì bạo lực, dâm loạn, dục vọng, tham lam và kiêu ngạo phát triển đến cực điểm và đẩy thành Pompeii đi đến diệt vong. Núi lửa Vesuvius phun trào là bố cục do Thần sắp đặt, Thần đã khiến ngọn núi này phục sinh và phun trào, đồng thời phá hủy thành phố tội lỗi Pompeii.
Hậu thế đã khai quật được di chỉ của thành Pompeii và phát hiện ra sự sa đọa của người dân Pompeii. Một số lượng lớn các văn vật được khai quật chứa đầy sắc tình, kinh tởm đến mức khó coi, thậm chí có cả các tượng điêu khắc người và động vật giao cấu với nhau khiến rất nhiều nhà khảo cổ học bối rối và xấu hổ. Những kẻ đi lệch khỏi quy phạm hành vi mà Thần chế định cho con người thì không còn là người nữa, mang bộ da người nhưng làm những việc không giống người, Thần tất phải đào thải.
Phá hủy Pompeii là một hình phạt của Thiên thượng do chính tội lỗi của con người chiêu mời đến, việc khai quật được di tích của thành Pompeii là bằng chứng tham chiếu mà Thần lưu lại cho hậu thế. Trên các bức bích họa ở Pompeii, có những bức tranh vẽ cảnh dâm loạn tập thể và đồng tính luyến ái, rất khó coi; ở Pompeii, những địa điểm phổ biến nhất chính là quán rượu, nhà thổ và đấu trường; đâu đâu cũng có thể nhìn thấy những đồ vật mô phỏng hình dạng cơ quan sinh dục của con người; bên trong di chỉ của các nhà tắm công cộng, người ta còn khai quật được các công cụ hỗ trợ tình dục; túng dục và cuồng hoan đã trở thành sở thích của người dân Pompeii. Thần cho rằng những người Pompeii đã không còn là người nữa và gọi họ là “người thú” hay “người ma”, đã đến lúc cần phải tiêu hủy những người này.
Đại sư Lý Hồng Chí nói:
“Nếu khi Thần trên thiên thượng không coi con người là người nữa thì mới thực sự nguy hiểm. Con người là có hành vi của người, [còn] có ngoại hình của người thì không nhất định là người, con khỉ kia cũng có ngoại hình tương tự như con người đó thôi, nếu khi con người không có quy phạm đạo đức của người, không có tiêu chuẩn đạo đức của người, thì Thần sẽ không gọi con người là người nữa, vậy thì con người sẽ phải đối mặt với nguy hiểm lớn nhất. Bởi vì con người là do Thần tạo ra, cũng là Thần quản, văn hóa chính thống của nhân loại xuất hiện do sự bày đặt của Thần, con người xa rời khỏi quy phạm của người, thì Thần sẽ đào thải chư vị.” (Giảng Pháp tại Lễ thành lập Phật học hội Singapore [1996])
Có thể có người nói, cả đế quốc La Mã bức hại các tín đồ Cơ Đốc, tại sao chỉ có mình thành phố Pompeii chịu tai họa bị nhấn chìm trong lửa? Người làm ác, nhất định sẽ gặp báo ứng, báo ứng có thể đến sớm cũng có thể đến muộn, nhưng nhất định sẽ đến. Thành Pompeii là thành phố lớn thứ hai của La Mã Cổ, là kinh đô tửu sắc nổi tiếng. Vào năm 62 Công Nguyên, Pompeii phát sinh động đất, trận động đất này là cảnh báo đối với con người, nhưng sau trận động đất, con người vẫn y nguyên không cảnh tỉnh, không hề bớt phóng túng. Năm 64 Công Nguyên, bạo chúa La Mã, Nero, đã phóng hỏa thành La Mã để giá họa cho các tín đồ Cơ Đốc và bắt đầu cuộc đàn áp những người theo đạo Cơ Đốc trên khắp đất nước. Nói đến việc đàn áp các tín đồ Cơ đốc giáo, Người Pompeii cũng đã gây ra những tội ác tày trời. Năm 79 Công Nguyên, mười bảy năm sau trận động đất, núi lửa Vesuvius phun trào và nhấn chìm Pompeii. Thần thực sự đã dùng lửa để phá hủy thành phố tội lỗi này.
Thần đã tiêu diệt Pompeii, nhưng con người vẫn không phản tỉnh, và Thần một lần nữa dùng phương thức ôn dịch để tiêu diệt Đế chế La Mã. Đế chế La Mã cổ đại hùng mạnh từng một thời huy hoàng ở châu Âu, ngông cuồng tự đại, nhưng đã diệt vong trong bốn trận đại dịch, nguyên nhân chính là cuộc đàn áp người theo đạo Cơ Đốc, thêm vào nghiệp tội của chính nó đã dẫn đến cơn thịnh nộ của Thiên Thượng và Thần đã hủy diệt Đế chế La Mã.
Sự sa đọa và tội ác của con người hiện nay có gì khác những người Pompeii? Chẳng những thế, thậm chí còn vượt quá người Pompeii. Nếu đem những tội ác tà đảng Trung Cộng gây ra hiện nay đối chiếu với những tội ác của người Pompeii mà Thiên giới liệt kê, người ta sẽ phát hiện rằng người Trung Quốc quả thực chỉ hơn chứ không kém.
Thứ nhất, nói về dùng thủ đoạn tàn nhẫn bức hại người theo đạo Cơ Đốc, các tín đồ Cơ Đốc bị tra tấn đến chết, thiêu chết hoặc bị ném vào đấu trường để nuôi sư tử. Trong đấu trường, những người dân Pompeii điên cuồng la hét, phấn khích khi chứng kiến tín đồ Cơ Đốc bị thú dữ xé xác và ăn thịt. Các tín đồ nữ bị các công tử quyền thế của Pompeii công nhiên nhục mạ và xâm hại; các tín đồ nam bị tống vào nơi bí mật cho những kẻ đồng tính lạm dụng.
Trung Cộng ngày nay lạm dụng các học viên Pháp Luân Công bằng cách ném các học viên nữ vào nhà tù nam và cho phép các tù nhân hãm hiếp họ. Nó dùng đủ loại khổ hình để tra tấn các học viên Pháp Luân Công, chặt hết tre làm sách cũng không ghi hết tội lỗi. Nó thậm chí còn mổ lấy nội tạng trên cơ thể còn sống của các học viên. Cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công đã kéo dài 21 năm. Ngày nay, Trung Quốc đã trở thành nguồn cung cấp nội tạng người lớn nhất thế giới, tà đảng Trung Cộng đã viết nên chương sử ma quỷ tà ác nhất trong lịch sử nhân loại.
Thứ hai, nói đến dâm loạn, người Pompeii đã lưu lại câu nói như vậy: “Rượu vang và phụ nữ hủy hoại cơ thể chúng ta, nhưng ngoài những điều này, sống còn ý nghĩa gì?” Trong thành Pompeii, những bức bích họa, đồ điêu khắc và đồ thủ công sắc tình không đâu không có, thậm chí hoa văn trên các vật dụng hàng ngày đều mang theo ý nghĩa sắc tình một cách vô cùng lộ liễu. Trên các bức tranh tường, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy những cảnh bất kính với Thần như đồng tính luyến ái và dâm loạn tập thể một cách trần trụi,v.v… Các suối nước nóng địa nhiệt do núi Vesuvius mang lại được kết nối với nhiều nhà tắm công cộng và biệt thự. Các nhà tắm có đầy đủ các phòng thay đồ, phòng mát xa, phòng làm đẹp và phòng tắm hơi, ngoài ra còn có phòng tắm hỗn hợp nam nữ, phòng tắm đồng tính nam và phòng tắm loạn tính. Từ đó có thể nhìn ra người dân Pompeii đã sa đọa đến mức gần như điên cuồng.
Sự phóng túng dục vọng của Trung Cộng, đặc biệt là phóng túng về mặt tình dục, đã đến mức không có giới hạn về tuổi tác, các quan chức cấp cao bị lộ ra có hàng trăm nhân tình, từ Giang Trạch Dân, Chu Vĩnh Khang đến Bạc Hy Lai đều có vô số tình nhân. Đài truyền hình Tân Đường Nhân đưa tin, một trường mẫu giáo quy mô lớn ở Bắc Kinh đã cho quan chức cấp cao dâm ô các bé gái, có phụ huynh vì muốn đòi lại công lý đã phải đối mặt với nguy cơ bị diệt khẩu. Ở mọi ngành nghề trong xã hội, đều xảy ra những chuyện băng hoại nhân luân khiến những người thiện lương khó có thể tưởng tượng nổi.
Thứ ba, nói về hiếu sát, người Pompeii dùng bạo lực ngược đãi nô lệ, đấu sĩ, tín đồ Cơ Đốc và tù nhân. Người Pompeii tin rằng lươn biển được nuôi bằng thịt người có mùi vị rất ngon, bọn họ bèn dùng thịt của những nô lệ mới bị giết để nuôi lươn biển. Đấu trường quy mô lớn ở Pompeii có sức chứa hơn 10.000 người, xem những màn biểu diễn tàn khốc và đẫm máu là nội dung quan trọng trong cuộc sống của người dân Pompeii. Không ai cảm thấy khó chịu trước cái chết của nô lệ hoặc tù nhân. Ngược đãi nô lệ đã là một hình thức giải trí. Những tín đồ Cơ Đốc bị tra tấn bằng khổ hình cho đến chết, bị thiêu sống hoặc bị ném vào đấu trường để nuôi dã thú. Chứng kiến cái chết đẫm máu của những tín đồ Cơ Đốc, người Pompeii điên cuồng la hét, phấn khích và bộc lộ ra một loại “lạc thú” đầy thú tính.
Và hãy nhìn những hành vi của các thành viên chủ chốt trong Trung Cộng, tra tấn, giết hại bách tính, những người dân kêu oan, dân tộc thiểu số, những nhóm người yếu thế, luật sư nhân quyền, học viên Pháp Luân Công, v.v.. Giang Trạch Dân đã ra lệnh cho cảnh sát vũ trang ném năm trăm học viên Pháp Luân Công vào trong thép nóng chảy hơn nghìn độ, những sinh mạng này biến mất khỏi thế gian trong tích tắc. Con trai của Giang Trạch Dân là Giang Miên Hằng đã giết chết năm người để thay ba quả thận. Mạnh Kiến Trụ, thư ký Ủy ban Chính trị và Pháp luật, đã giết người để thay nội tạng cho mẹ vợ. Một số quan chức cấp cao bí mật thưởng thức “Canh Chu Công” được làm từ óc người sống (là món canh bổ do Chu Ân Lai phát minh, làm từ óc của những người trẻ tuổi và khỏe mạnh, đã từng dùng để chiêu đãi các lãnh đạo Khmer Đỏ Campuchia). Vô số quan chức bức hại người tu chính Pháp, tham gia mổ cướp nội tạng người sống, hai tay nhuốm đầy máu của những người thiện lương, vô Pháp vô Thiên, cho nên Trời tất diệt Trung Cộng.
Thứ tư, nói về điên cuồng ngạo mạn, người Pompeii đã để lại những lời như thế này trên các bức tranh tường: “Không gì có thể tồn tại mãi mãi.” Câu nói này cho thấy người Pompeii tin rằng con người là một khối vật chất không có linh hồn. Nó rất gần với quan điểm của những người vô thần hiện đại. Vì sự điên cuồng và kiêu ngạo, họ đã không còn tôn kính Thần linh.
Ngạo mạn là bản tính của ma quỷ, Trung Cộng cũng sở hữu cái gen này, không tin vào quả báo, bôi nhọ Thần linh, tàn sát những người tu luyện thiện lương, tội ác tày trời. Từ khi thành lập chính quyền, tà Đảng Trung Cộng đã nhồi nhét chủ nghĩa vô thần và thuyết tiến hóa vào nhân dân một cách có hệ thống, rất nhiều cao quan thẳng thừng nói: “Ở đâu có Thần, sao tôi không thấy? Còn quả báo thì càng vớ vẩn, toàn là mê tín.” Tín điều của rất nhiều người Trung Quốc chính là: “Sống ngày nào, vui ngày nấy, tận hưởng ngày nấy, đừng sống vô ích.” coi bản thân như muông thú mà sống. Con người không có lý niệm của con người và không có ước thúc của đạo đức, thì không còn là người nữa, Thần sẽ tiêu hủy những người như vậy.
Thứ năm, nói về xa hoa lãng phí, các nhà hàng ở Pompeii sưu tầm các món ăn quý hiếm từ khắp nơi trên thế giới để thu hút thực khách. Thịnh yến của những phú hào thường bắt đầu vào buổi chiều và ăn uống đến tận nửa đêm mới kết thúc. Ngày ngày yến tiệc, đêm đêm cuồng hoan, xen lẫn trong đó đủ loại du hý và dâm loạn. Cố ý phô trương để hiển thị sự giàu có, thậm chí vừa ăn vừa ném, hoang phí thành quen, ăn uống quá độ để thỏa mãn cơn thèm, no quá ăn không nổi nữa bèn nghĩ cách nôn ra rồi lại ăn tiếp, đây là thị hiếu thịnh hành lúc bấy giờ.
Còn những thành viên của tà đảng Trung Cộng, bách tính bình dân ít nhiều cũng biết về sự xa hoa lãng phí của họ, đều đang bình luận một cách phẫn nộ về những người này, những gì người ta nhìn thấy trên TV toàn là những nhân vật trọng yếu cốt cán ngồi không mà hưởng, đầu béo mặt to đang nói dối, đang nhồi nhét đầu độc người dân. Trong các báo cáo của NTDTV, có quan chức cốt cán của Trung Cộng đã thưởng thức tiệc sữa người, một số thậm chí còn nuôi “vú em” tại nhà, chuyên cung cấp cho quan chức cấp cao hưởng thụ và giải tỏa. Có thông tin cho rằng sự khỏe mạnh và khuôn mặt hồng hào của một số quan chức đặc quyền chính là dựa vào việc liên tục bổ sung máu mới, nguồn máu mới này đến từ những cảnh sát vũ trang trẻ khỏe mạnh.
Hãy nhìn những quan chức tham nhũng bị điều tra và xử lý, quỹ đạo chuyển động của họ chính là làm quan, phát tài, xa hoa, tình nhân, chỗ ở cuối cùng chính là đại lao. Mỗi lần điều tra được một tham quan, tài sản động chút là hơn trăm triệu NDT và cơ số tình nhân. Còn các bệnh viện thu hoạch và cấy ghép nội tạng sống ẩn giấu trong lòng đất đã mang lại cho Trung Cộng bao nhiêu lợi ích?
Thứ sáu, chính là nói về bại hoại nhân luân, những hành vi của người dân Pompeii đã làm bại hoại nhân luân một cách nghiêm trọng. Nghiên cứu khảo cổ về di cốt của Pompeii phát hiện, đồng tính luyến ái đã trở thành hành vi thời thượng ở Pompeii, đến cả trẻ em Pompeii cũng bị bệnh giang mai do rối loạn tình dục.
Mà tà đảng Trung Cộng còn vượt xa người Pompeii về mặt bại hoại nhân luân. Tà đảng Trung Cộng sử dụng lý luận và thực tiễn đấu tranh để làm băng hoại truyền thống, bại hoại nhân luân, triệt để bóp méo nhân tính và nhồi nhét những thứ ma tính. Đã vậy nó còn bảo bạn ca ngợi nó: “Hỡi Đảng, người mẹ thân yêu.” Những gì Trung Cộng phơi bày ra là bộ mặt trơ trẽn nhất của bà mẹ ghẻ khoác bộ họa bì.
Thứ bảy, nói về việc phản bội những lời răn của Thần, giá trị quan của người Pompeii đã phản bội nghiêm trọng những lời răn đe của Thần. Một chiếc cốc bạc được khai quật có khắc dòng chữ: “Hãy tận hưởng cuộc sống đi, ngày mai khó mà đoán trước”. Họ thờ phụng câu nói “kiếm tiền chính là hoan lạc” và viết nguệch ngoạc những chữ này trên tường của các cửa hàng, người dân Pompeii nhìn chung coi việc kiếm ra tiền và hưởng lạc là vinh quang. Họ không cho rằng cuộc sống giàu có là ân điển do Thần ban, họ báng bổ và chế nhạo Thần, tham luyến thú vui tội lỗi mà không biết xấu hổ, tìm kiếm sự phấn khích trong cuộc sống sa đọa….. ( còn tiếp)
Dịch từ: https://big5.zhengjian.org/node/262670
Để đọc toàn bộ bài viết, quý độc giả vui lòng truy cập vào link: https://chanhkien.org/.../giai-ma-su-huy-diet-cua-thanh...
Nguồn hình:
1/ Bryullov, K. (1833). The Last Day of Pompeii.
2/ Volaire, P.-J. (1777). The Eruption of Mt. Vesuvius.
3/ Mengs, A. R. (1765). Helios as a Personification of Midday.
Kính chúc mọi điều bình an và tốt lành đến quý vị và người thân.
...
Chánh Kiến Việt Ngữ
𝖢𝗁𝖺𝗇𝗁𝗄𝗂𝖾𝗇.𝗈𝗋𝗀 | 𝖯𝗎𝗋𝖾𝗂𝗇𝗌𝗂𝗀𝗁𝗍.𝗈𝗋𝗀
𝖢𝗈𝗉𝗒𝗋𝗂𝗀𝗁𝗍 ©2025 𝖺𝗅𝗅 𝗋𝗂𝗀𝗁𝗍𝗌 𝗋𝖾𝗌𝖾𝗋𝗏𝖾𝖽
Lưu ý:
Bản quyền nội dung thuộc về Chanhkien.org
Hoan nghênh chia sẻ. Khi đăng lại (reup) đầy đủ nội dung, vui lòng không chỉnh sửa nội dung, hình ảnh khi chưa có sự chấp thuận của
#CK
#ChanhKien
#ChanhKienNet
#ChanhKienOfficial
#ChanhKienOrg
#ChanhKienVietNgu
#VanHoaTruyenThong
#VanHoaThanTruyen
#VHTT
#TuLuyen